Viết bởi Pháp Đăng
Nó rơi
nhè nhẹ, thảnh thơi. Nó không phải
là nó, mà một đại gia đình, gọi là lá rừng. Lúc nào, nó cũng rơi. Đặc biệt
là lúc gió ngàn đến thăm.
Từ muôn đời, nó đã biết rơi. Tất
các anh chị em lá rừng đều biết
nghệ thuật lìa cành, buông rơi mỗi giây mỗi
phút trong ngày. Có khi nhảy
múa, có lúc bay liệng, có
khi xoay tròn, có lúc phi tưng,
có lúc bay vèo… nhưng lúc
nào, nó cũng vừa buông rơi, vừa ca hát. Bởi
vì, nó là lá rừng, một kiếp rong chơi,
vô tư, vô lự. Nó biết các em của
nó đã xuất hiện thành nụ non xanh mơn mởn trên các cành cây từ ngày đầu
mùa xuân. Nó đã làm hết sức mình để hút ánh sáng, lấy khí trời, hòa với chất đạm,
nước và dinh dưỡng làm ra chất lục diệp
nuôi cây và nuôi các em.
Nó lại
biết nghe mưa, hóng nắng và ve vẩy với gió rừng.
Nó sống với tất cả
cái nghệ thuật của kiếp
lá rừng, vì thế đến lúc cần
lìa cành, thì nó reo cười
trong gió đi một điệu múa, rơi từ từ
xuống lòng đất để nghe tiếng
hát, lời ca về sự mong manh và ngắn
ngũi. Nó không rơi một mình cô đơn, mà suốt mùa thu, cả đại gia đình nó đều
rơi. Anh trước, em sau, từ từ, thong dong, nhảy
múa, tung bay, thì thầm..
Trong ngày, thỉnh
thoảng, nó bắt gặp hai con mắt
quen thuộc nhìn nó chăm
chăm, thích thú; rồi bỗng nhiêm người ấy mỉm
cười với nó. Nó lên tiếng:
- Chào anh!
Anh tên là gì?
- Chào lá rừng!
- Anh tên là
Suối. Nhà anh ở bên cánh rừng này gần nơi con suối.
- Cám ơn
anh ngắm nhìn em mỗi ngày. Em cảm thấy có người
chăm chú, có mặt, trân
quí nên em vui lắm.
- Suối cám ơn lá rừng
mới phải.
- Lá rừng có biết không? Ngắm em rơi, Suối
hạnh phúc lắm!
- Anh không
nói thì em cũng biết, bởi vì ngày nào anh cũng nhìn
em. Nếu không có hạnh phúc thì làm sao anh có thể ngồi yên nhiều
lần để chiêm ngưỡng em.
- Đúng vậy! Em rơi tuyệt
vời quá! Anh có cảm tưởng như
em đang biểu diễn một điệu
múa dịu dàng, uyển chuyển, thảnh
thơi… Ước gì loài người cũng biết buông rơi như em.
- Anh Lang à!
Em không hiểu vì sao loài
người không chịu buông mà cứ bám riết, ôm chặt
nhiều thứ như suy nghĩ, lo âu, địa
vị, tiền tài, nhà cửa, giận hờn,
yêu ghét.. mà những thứ này, khi tắt thở, họ
có mang theo được gì đâu!
Hèn chi, loài người luôn
luôn cảm thấy bận bịu,
căng thẳng, lo lắng, khổ sỡ.
Thật là tội nghiệp cho họ
quá, anh Suối hơ!
- Vâng! Cái
nhìn của em sắc bén lắm. Loài người
càng ngày càng khổ, càng
nặng nề, càng bất an. Em có biết không? Xã hội và cuộc sống
bây giờ làm cho đời sống con người
càng thêm khổ sỡ, càng thêm căng thẳng. Biết bao nhiêu là chi tiêu, ngân phiếu, việc làm, sức
khỏe, trường học, con cái… Nói chung là đủ thứ
lo trên đời. Lo riết cho nên nó đã trở thành thói quen. Nhiều lúc, không cần lo mà họ vẫn cứ
lo. Vì thế, làm sao họ có thể buông được
như em. Thật là tội nghiệp!
- Nhìn lá rừng rơi, lá rừng
buông thong dong mỗi
ngày, Lang cảm kích và
kính phục vô cùng. Nhờ ngắm em mà tâm hồn
của anh cảm giác thoải mái và nhẹ vơi phần
nào.
- Anh Suối ờ! Anh có lo như
bao nhiêu người khác
không?
- Thỉnh thoảng, Suối
cũng có lo chứ em! Đã làm
kiếp con người, thì cùng mang chung một nghiệp ‘lo’. Nhưng,
anh đã biết dừng lại, biết
thở, biết ngồi yên ngắm
em, biết nghe tiếng gió thì thào, biết thưởng thức
nắng mới, biết đi dạo
chơi… cho nên anh cũng bớt lo nhiều lắm. Anh học
cách buông từ em đó. Điệu múa của em là một
bài học vô giá về lẽ vô thường,
sự buông bỏ, lòng thảnh thơi, cuộc
trở về…
Suối vừa nói tới đây! Tự
nhiên, lá reo lên!
- Anh Suối nói hay quá!
- Đứng vậy! “Lá rụng
về cội”! Em trở về gốc
cây. Cây đưa em ra đời, rồi cây ôm ấp
em trở về, vì thế em không có cảm
giác lìa cành, xa cây gì cả,
mà là một cuộc trở về
uyên nguyên. Chính vì thế,
đa số lá rừng đều vui sướng,
reo vui khi nàng gió đến
mơn trớn và nâng niu để chúng em ‘buông’. Thôi! Em
chào anh Suối! Em sắp nằm yên trong lòng đất
mẹ. Chúc anh một ngày vui.
- Cảm ơn lá rừng!
Xin tạm biệt! Hẹn gặp
lại ngày mai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét