Quảng Thông
ĐI TÌM SỰ
SỐNG
Với
thiên nhiên, có lẽ chúng
ta sẽ nghĩ đến tình yêu nhiều hơn, bởi
tình yêu là một cái gì đó
được cảm nhận một
cách trực tiếp và nói đến tình yêu là chúng ta đã đi
vào lĩnh vực của trái tim, không còn ở trên bình diện trí năng nữa. Đó là những gì rung động từ trái tim, hòa điệu
và sống động hơn xuất
phát từ bản chất của
nó. Chúng ta đã nói đến
trí năng quá nhiều, đã
quá coi trọng sự suy nghiệm của não bộ,
đã làm cho tâm trí chúng ta trở
nên nặng nề. Nó là hiện thân của nền văn hóa mang nặng
lý tính, thích diễn đạt ý tưởng của
mình theo chủ trương lôgic; anh phải nói một cái gì, phải
trừu tượng hóa hay trí thức hóa cái kinh nghiệm cụ thể
của mình. Thậm chí còn muốn đem tình cảm ra phân tích hết thảy để
xem nó chứa đựng những gì.
Tinh thần
muốn phân tích, muốn tìm hiểu hiện tượng
giới này được gọi là khách quan khoa học. Nghĩa là đứng
tách rời khỏi những đối
tượng cần nghiên cứu. Phân chia và diễn dịch những
quan niệm, phân biệt các hoạt chất, nghiên cứu
và chinh phục thế giới tự
nhiên. Theo cách này, con người
đã đạt được những sự
hiểu biết, những tiến
bộ, những tiện nghi vật
chất và người ta đã say sưa với nó, nhưng
bên cạnh những thành tựu đó, nó cũng hàm chứa những mặt
trái mà chúng ta có thể
thấy trong thế giới hiện
đại. Nó để lại những
tai hại cho môi trường, và ảnh hưởng không nhỏ
đến sự sống còn của
những sinh vật trên trái đất. Điều đáng chú ý hơn
hết là với đầu óc khoa học,
áp dụng những hiểu biết
về khoa học của mình để
phát minh tất cả những máy móc cơ
giới để nâng cao mức sống và để
tự giải thoát khỏi lao động tay chân mà chúng ta ngày nay vẫn cho là vất vả và vô ích. Nhưng
cơ giới cũng sẽ dễ dàng đưa
tới cơ tâm và con người đã bắt đầu
ra sức khai thác những tài nguyên từ thiên nhiên với những phương
tiện kỹ thuật do chính mình tạo
ra, và từ đó vô số các vấn đề
xã hội nảy sinh đi kèm với sự suy thoái về
đạo đức.


