Tác giả: Jon Kabat-Zinn
Dịch giả: Nguyễn Duy Nhiên
Tôi bắt đầu học thiền vào năm mình được hai
mươi mấy tuổi. Những ngày ấy tôi có nhiều thời giờ, tôi có thể tham dự đều đặn
những khoá tu thiền kéo dài mười ngày hoặc hai tuần. Trong những khóa tu này, mỗi
ngày các thiền sinh chỉ biết lo ngồi thiền và đi kinh hành trong chánh niệm,
xen vào bằng những buổi ăn chay, hoàn toàn trong thinh lặng. Chúng tôi được hướng
dẫn bởi những vị thiền sư nhiều kinh nghiệm, mỗi tối các ngài ban cho những bài
pháp thoại, giúp thiền sinh đào sâu và mở rộng thêm sự tu tập của mình. Và thỉnh
thoảng các vị ấy cũng gặp gỡ riêng mỗi người để xem sự tu tập của chúng tôi tiến
triển ra sao.
Tôi rất yêu thích những khóa tu này, vì nó
giúp tôi gác lại hết những việc khác trong đời sống, đi đến một nơi tươi mát và
thanh tịnh ngoài miền quê, được chăm sóc, và sống một cuộc đời vô cùng giản dị
và trầm lặng. Nơi đây chương trình chính của tôi chỉ có tu tập, tu tập và tu tập.
Nhưng bạn đừng nghĩ rằng nó là dễ. Thường thì
tôi phải chịu đựng nhiều cơn đau ở thân vì phải ngồi yên trong nhiều giờ, và
không gì có thể so sánh được với cái đau tinh thần mà đôi khi khởi lên những
lúc tâm và thân mình trở nên yên lặng và ít bận rộn.