(ĐXMT_T.
Nhất Hạnh)
Hôm nay trời mát, sau
bữa cơ trưa ăn trong quán niệm, các vị khất sĩ lặng lẽ đi rửa bát của mình và
đem trải tọa cụ ngoài trời ngồi quây quần quanh Bụt. Tu viện Trúc Lâm có rấ
nhiều sóc. Chúng quanh quẩn bên các thầy, không có vẻ gì sợ hãi. Nhiều con sóc
leo lên trên các thân tre, đưa mắt nhìn xuống. Svastika đưa mắt tìm Rahula. Chú
thấy Rahula ngồi ngay trước mặt Bụt. Chú rón rén đến trải tọa cụ bên cạnh
Rahula và nghiêm chỉnh ngồi xuống trong tư thế hoa sen. Không khí thật trang
nghiêm. Không ai nói với ai lời nào, nhưng Svastika biết rằng ai cũng đang theo
dõi hơi thở trong khi chờ đợi Bụt mở lời chỉ dạy.
Bụt ngồi trên một
chiếc chõng tre, cao hơn mọi người chừng vai gang tay để mọi người có thể nhìn
thấy. Người ngồi ung dung và uy nghiêm như một con sư tử chúa ngồi trong bầy sư
tử. Người đưa mắt nhìn đại chúng một cách từ hòa. Rồi cái nhìn của ngươờidừng
lại nơi Svastika và Rahula. Bỗng nhiên, Bụt mỉm cười. Người cất tiếng:
- Hôm nay tôi muốn nói
chuyện với đại chúng về việc chăn trâu, và thế nào là một em bé chăn trâu giỏi.
Một em bé chăn trâu giỏi là một em bé có thể dễ dàng nhận ra được trâu của
mình, biết hình tướng của mỗi con, biết cách cọ xát tắm rửa cho trâu, biết
thương yêu trâu, biết tìm bến tốt để cho trâu qua sông, biết tìm chỗ có cỏ non
và nước uống cho trâu, biết bảo trì những vùng thả trâu và cuối cùng là biết để
cho những con trâu lớn làm gương cho nhưng con trâu nhỏ
Ngưng một lát Bụt tiếp
:
- Này các vị khất sĩ!
Một vị khất sĩ giỏi cũng phải làm tương tự như một em bé chăn trâu. Nếu em bé
chăn trâu biết nhận ra được trâu của mình thì người xuất gia cũng phải biết
nhận ra được những yếu tố tạo nên sắc thân của mình. Nếu em bé chăn trâu biết
được hình tướng của mỗi con trâu trong đàn trâu của mình thì nguời xuất gia
cũng phải thấy được những hành động nào của thân của miệng và của ý là những
hành động đáng làm và những hành động nào là những hành động không đáng làm.
Nếu một em bé chăn trâu biết cách cọ xát tắm rửa cho trâu thì người xuất gia
cũng phải biết buông xả và gột rửa khỏi thân tâm những tham dục, si mê và hờn
oán…
Trong khi Bụt nói
những lời trên, mắt Bụt không rời Svastika, Svastika có cảm tưởng rằng chú làn
nguồn cảm hứng cho những lời mà Bụt đang nói. Chú nhớ rằng ngày xưa chú đã được
ngồi bên Bụt hàng giờ, và Bụt đã từng hỏi chuyện chú một cách tỉ mỉ về công
việc chăn trâu và cắt cỏ. Vốn là một vị hoàng thái tử xuất thân, làm sao Bụt có
thể hiểu rõ như thế về nghề chăn trâu, nếu chính chú đã không kể hết những
chuyện đó cho người nghe?
Bụt vẫn nói. Tiếng nói
người vừa rõ vừa trong. Tuy người chỉ nói giọng bình thường, tiếng của người
vẫn vọng ra rành mạch rừng âm, không ai à không nghe thấy:
- Nếu em bé chăn trâu
biết chăm sóc các vết thương của trâu thì người xuất gia cũng phải biết hộ trì sáu
căn của mình là mắt, tai, mũi, lưỡi thân và ý và để cho sáu đối tượng tức là
sáu trần không thể lung lạc được mình. Nếu em bé chăn trâu biết cách đốt khói
un trâu để trâu khỏi bị muỗi đốt thì người xuất gia cũng phải đem đạo lý giải
thoát để dạy cho người chung quanh để họ tránh được những khổ đau dằn vặt trong
thân tâm họ. Nếu em bé chăn trâu biết tìm đường đi an toàn cho trâu thì người
xuất gia cũng phải biết tránh những con đường đưa tới danh lợi, sắc dục, quán
rượu và hý trường. Nếu em bé chăn trâu biết thương yêu trâu thì người xuất gia
cũng phải biết quý trọng những niềm an vui do thiền tập đưa tới. Nếu em bé chăn
trâu biết tìm bến tốt cho trâu qua sông thì người xuất gi cũng phải biết nương
vào diệu lý bốn sự thật để biết đến bến bờ. Nếu em bé chăn trâu biết tìm chỗ có
cỏ non và nước uống cho trâu thì người xuất gia cũng phải biết rằng bốn lãnh
vực quan niệm là mảnh đất tốt nhất để làm phát sinh giải thoát. Nếu em bé chăn
trâu biết bảo trì những vùng thả trâu, không tàn hại phá phách môi trường nuôi
trâu, thì người xuất gia cũng phải cẩn thận và dè dặt trong việc tiếp xúc với
quần chúng và thu nhận của cúng dường. Nếu em bé chăn trâu biết dùng những con
trâu lớn làm gương cho những con trâu con thì người xuất gia cũng phải biết
nương vào đức hạnh và kinh nghiệm của các bậc thầy đi trước… Một vị khất sĩ
biết làm đúng theo mười một điều vừa nói thì có thể đạt đến quả vị La hán trong
vòng sáu năm tu học.
Vị khất sĩ trẻ tuổi
Svastika lấy làm kỳ lạ. Những điều chú nói với Bụt cách đây mười năm, Bụt còn
nhớ hết. Người đã nhắc lại tất cả những chi tiết, và con đem áp dụng vào việc
tu học của người khất sĩ. Tuy Bụt đang dạy giáo lý chung cho đại chúng, nhưng
chú có cảm tưởng là Bụt đang dạy riêng cho một mình chú. Chú nhìn đăm đăm vào
mặt Bụt, hai mắt không rời khỏi người.
Những lời Bụt dạy thật
hàm súc. Những danh từ như “sáu căn”, “sáu trần”, “bốn sự thật”, và “bốn lãnh
vực quán niệm”… mà Bụt đã xử dụng trong bài pháp thoại, Svastika chưa hiểu được
tường tận. Chú tự bảo là sẽ nhờ chú Rahula giảng giải cho. Nhưng chú có cảm
tưởng là dù sao chú cũng hiểu được khái quát những lời Bụt dạy. Chú sẽ ôn lại
những điều học hôm nay với chú Rahula. Nhưng Bụt đã lại lên tiếng, Người giải
thích thêm về việc chọn con đường an toàn cho trâu đi. Nếu con đường có quá
nhiều gai góc, trâu có thể sẽ bị thương, và những vết thương có thể làm độc.
Nếu em bé chăn trâu không biết cách trị thương cho trâu thì trâu có thể lên cơn
sốt và lăn ra chết. Sự tu học cũng giống như thế. Không tìm chánh đạo mà đi thì
sẽ bị mang thương tích trong thân thể và tâm hồn. Những vết thương do các độc
tố tham sân si làm cho ung thối sẽ có thể làm hư hỏng cả sự nghiệp giác ngộ
Svastika có cảm tưởng
là Bụt đi để mà đi chứ không phải đi để mà tới. Đoàn khất sĩ đi theo nguời cũng
vậy. Không ai tỏ vẻ nóng ruột hoặc hấp tấp muốn cho chóng tới Rajagaha. Mọi
người bước những bước vững chắc, chậm rãi và thanh thản. Đi như là đi chơi.
Không ai tỏ vẽ mỏi mệt. Vậy mà mỗi ngày đoàn người đi được rất xa. Cứ vào
khoảng mười giờ sáng thì đoàn khất sĩ lại ghé vào một thôn xóm bên đường để
khất thực. Họ đi thành một hàng. Bụt đi đầu, tay phải Người nâng bình bát,
Svastika đi chót, ngay sau chú Rahula. Đoàn người trang nghiêm vừa đi vừa theo
dõi hơi thở, mắt nhìn phía trước. Thỉnh thoảng đoàn người dừng lại. Có người
trong xóm đem thức ăn ra cúng dường. Họ đứng nghiên mình đổ thức ăn vào trong
bình bát của các vị khất sĩ. Có người quỳ xuống bên đường để dâng cúng thức ăn.
Các vị khất sĩ sau khi nhận thức ăn thầm lặng hộ niệm cho người thí chủ.
Đoàn khất sĩ sau khi
khất thực, từ từ đi ra khỏi thôn xóm và tìm tới dưới một khu rừng hay dưỡi một
bãi cỏ. Họ ngồi xuống thành vòng tròn và chia xẻ thức ưn đã xin được cho những
chiếc bình bát chưa có gì. Chú Rahula từ bờ sông đi lên mang theo một bình nước
đầy. Chú cung kính mang bình nước tới trước mặt Bụt. Bụt chắp tai lại thành một
búp sen. Chú đổ nước trên tay Bụt để Bụt rửa tay. Rồi chú đến trước các vị khất
sĩ, cung kính đổ nước trên tay từng vị. Sau cùng chú đến đổ nước cho Svastika
rửa tay. Sau đó mọi người chắp tay lại để quán niệm và chú nguyện. Rồi mọi
người nâng bát lên ăn. Bữa ăn trang nghiêm và im lặng. Svastika chưa có bát.
Chú Rahula đã chia thức ăn cho Svastika trên một tàu là chuối tươi.
Thọ trai xong, đoàn
khất sĩ tìm nơi nghỉ trưa. Có vị tiếp tục đi thiền hành. Có vị ngồi thiền tọa
dưới gốc cây. Khi nắng bắt đầu dịu xuống, mọi người lại lên đường. Đoàn người
đi chó đến khi bóng chiều ngã thì mới tìm nơi tá túc. Chỏo nghỉ đêm tốt nhất
của họ là một khu rừng thưa. Mọi người đều có mang theo tọa cụ. Họ ngồi xếp
bằng trong tư thế hoa sen để thiền tọa dưới một gốc cây. Có vị thiền tọa đến
quá nửa đêm mói ngả lưng xuống nghỉ trên áo ca sa xếp tư của mình. Các vị khất
sĩ thường mang theo mình một chiếc y khác. Họ dùng y này để đắp khi trời trở
lạnh. Svastika cũng bắt chước mọi người thiền tọa, và chú cũng học cách ngả
lưng ngủ dưới một gốc cây, đầu chú gối trên một chiếc rễ cây.
Buổi sáng thức dậy,
Svastika thấy Bụt đã dậy từ hồi nào và đang an nhiên ngồi tĩnh tọa. Dáng điệu
của người trầm tĩnh và an lạc lạ thường. Nhìn quanh, Svastika thấy nhiều vị
khất sĩ cũng đã dậy và đang thực tập thiền quán. Khi trời đã sáng rõ, mọi người
lại xếp y, cầm bắt và chuẩn bị lên đường.
Ngày đi đêm nghỉ, như
thế được mười hôm thì đoàn người tới thủ đô Vương Xá. Đây là lần đầu tiên trong
đời Svastika thấy nhà cửa phố xá đông đúc như vậy. Xe ngựa rộn rịp. Tiếng cười
tiếng nói vang vang. Tuy nhiên, đoàn khất sĩ vẫn đi khoan thai, nghiêm chỉnh và
tịnh lạc như đi trên một bờ sông hoặc một con đường giữa hai cánh đồng lúa nơi
thôn dã. Nhiều khách bộ hành dừng lại đẻ ngắm đoàn khất sĩ. Có người nhận ra
được Bụt. Họ vội sụp xuống lạy một cách kính cẩn. Đoàn khất ĩ vẫn an nhiên đi.
Rồi đoàn khất sĩ về tới tu viện Trúc Lâm.
Tin Bụt về tới Trúc
Lâm phút chốc đã được truyền đi khắp tu viện. Chỉ trong chốc lát, gần bốn trăm
vị khất sĩ cư trú tại Trúc Lâm đã tề tựu lại tịnh xá của người để thăm hỏi. Bụt
không nói chuyện nhiều, người chỉ hỏi thăm mọi người về hiện trạng tu học và
hành đạo tại Trúc Lâm và tại thành Vương Xá. Rồi người giao Svastika cho thầy
Sariputta. Thầy Sariputta hiện là vị giáo thọ crua chú Rahula. Thầy cũng là vị
giám viện của tu viện Trúc Lâm. Hiện thầy đáng hướng dẫn việc tu học cho gần
năm trăm vị khất sĩ tân học, nghĩa là những vị khất sĩ trẻ mới được xuất gia
trong vòng vài ba năm. Người đứng đầu tu viện là đại đức Kondanna.
Chú Rahula có phận sự
chỉ dẫn cho Svastika về thể thức sinh hoạt hằng ngày trong tu viện: cách đi,
cách ngồi, cách đứng, cách chào hỏi, cách htiền hanh, cách thiền tọa, và cách
quán niệm hơi thở. Rahula cũng chỉ cho Svastika cách khoát y, mang bát, cách
khất thực, chú nguyện rửa bát. Nội trong ba hôm, Svastika theo sát chú Rahula
để học tất cả những thứ đó. Rahula chỉ dẫn rất tận tình, nhưng Svastika biết
rằng để có thể làm được những việc này một cách ung dung và tự nhiên như chú
Rahula, chú phải thực tập trong nhiều năm. Cuối cùng thầy Xá Lợi Phất gọi
Svastika vào thảo am riêng của thầy. Thầy bảo Svastika ngồi xuống trên một
chiếc ghế thấp bên cạnh thầy và bắt đầu giảng cho Svastika về giới luật của
người khất sĩ.
Khất sĩ là người từ bỏ
đời sống gia đình, nương vào Bụt như người đưa đường chỉ lối cho ình trong cuộc
đời, nương vào Pháp như con đường đưa tới sự thành tựu đạo nghiệp giải thoát và
nương vào Tăng như đoàn thể của những người cungà đi trên một con đường chí
hướng. Người khất sĩ phải sống đời đạm bạc và khiêm nhượng. Đi khất thực là để
thực hiện tinh thần ấy mà cũng là để có cơ hội tiếp xúc với dân chúng và hướng
dẫn mị ngườivào con đường của hiểu biết và của thương yêu mà Bụt chỉ dạy.
Mười năm về trước dưới
cây Bồ Đề, Svastika và các bạn đã từng được nghe Bụt nói về đạo giải thoát như
con đường của hiểu biết và thương yêu, nên bây giờ chú hiểu rất chóng những
điều mà thầy Sariputta đang giảng dạy. Nét mặt của thầy nghiêm trang, nhưng hai
mắt và nụ cười của thầy bộc lộ rất nhiều từ ái. Thầy nói sáng ngày mai Svastika
sẽ được làm lễ thế phát xuất gia để được gia nhập vào giáo đoàn khất sĩ. Và
thầy dạy cho Svastika học thuộ những câu nói và chú phải nói trong lễ thọ giới.
Trong lễ thọ giới của Svastika, chính thầy Sariputta là giới sư truyền giới. Chỉ có khoảng trên hai mươi vị khất sĩ tham dự. Bụt cũng đến tham dữ lễ truyền giới này. Rahula cũng có mặt. Svastika rất sung sướng. Thầy Sariputta làm lễ xuống tóc cho Svastika. Tay cầm dao cạo, thầy im lặng một lát để chú nguyện rồi đưa dao cạo một vài đường tóc trên đầu Svastika. Sau đó Rahula nhận trách nhiệm hoàn tất việc cạo đầu cho vị giới tử mới. Svastika được thầy Sariputta trao cho ba chiếc y, một chiếc bình bát và một dụng cụ lọc nước. Đã học cách quấn y với Rahula rồi nên chú mặt y vào người một cách tự nhiên và mau chóng. Chu sụp lạy trước Bụt và đoàn thể các vị khất sĩ để biểu lộ niềm quy kính và lòng biết ơn của chú.
Trong lễ thọ giới của Svastika, chính thầy Sariputta là giới sư truyền giới. Chỉ có khoảng trên hai mươi vị khất sĩ tham dự. Bụt cũng đến tham dữ lễ truyền giới này. Rahula cũng có mặt. Svastika rất sung sướng. Thầy Sariputta làm lễ xuống tóc cho Svastika. Tay cầm dao cạo, thầy im lặng một lát để chú nguyện rồi đưa dao cạo một vài đường tóc trên đầu Svastika. Sau đó Rahula nhận trách nhiệm hoàn tất việc cạo đầu cho vị giới tử mới. Svastika được thầy Sariputta trao cho ba chiếc y, một chiếc bình bát và một dụng cụ lọc nước. Đã học cách quấn y với Rahula rồi nên chú mặt y vào người một cách tự nhiên và mau chóng. Chu sụp lạy trước Bụt và đoàn thể các vị khất sĩ để biểu lộ niềm quy kính và lòng biết ơn của chú.
Ngay sáng ngày hôm ấy
Svastika được tập sự đi khất thực. Chú đã là một bhikkhu. Quấn y, mang bát, chú
gia nhập vào đoàn của vị y chỉ sư của mình, tức là thầy Sariputta. Rahula là
thị giả của thầy Sariputta nên cũng có trong đoàn của chú. Mấy trăm vị khất sĩ
trong tu viện Trúc Lâm chia nhau thành nhiều đoàn, mỗi đoàn tìm đi khất thực
trong một con đường khác nhau của thành Vương Xá. Hôm ấy Bụt không đi trong
đoàn của Svastika.
Bụt ngừng nói. người
ra dấu cho Svastika lại gần người. Svastika vâng lời, đến đứng chấp tay búp sen
bên Bụt. Bụt tươi cười giới thiệu chú với đại chúng. Người nói:
- Mười năm trước, tôi
đã được gặp chú Svastika tại rừng Gaya ,
trước ngày thành đạo. Chính chú Svastika đã cho tôi những nắm cỏ Kusa để trải
làm tọa cụ mà ngồi dưới gốc cây Bồ Đề. Hồi đó chú mới mười một tuổi. Những điều
mà tôi biết về nghệ thuật chăn trâu là do chú dạy tôi hồi đó. Tôi biết Svastika
là một em bé chăn trâu giỏi. Và tôi tin tưởng rằng vị khất sĩ Svastika hôm nay
cũng sẽ là một vị khất sĩ giỏi trong ngày mai.
Mọi con mắt đổ dồn về
phía Svastika. Chú biết là hai tai và hai má chú đang đỏ bừng. Mọi người cháp
tay búp sen để chào chú. Chú cúi đầu chắp tay đáp lễ. Bụt kết thúc buổi pháp
thoại bằng cách yêu cầu chú Rahula lặp lại những phép quán niệm hơi thở. Chú
Rahula đứng dậy chắp tay. Chú đọc rành mạch từng phép. Giọng chú sang sảng như
tiếng chuông đồng. Đọc xong, chú lại chắp tay cung kính xá đại chúng. Bụt đứng
dậy. Người trở về am tranh. Đại chúng giải tán. Mọi người thu xếp tọa cụ và trở
về vị trí mình. Tại tu viện Trúc Lâm không phải ai cũng cư trú trong các tịnh
xá. Có nhiều vị khất sĩ ngồi thiền và ngủ ngay dưới các bụi tre. Chỉ khi nào
trời mưa các vị mới xếp tọa cụ và tìm vào ẩn mưa ở các tăng xá hoặc ở giảng
đường.
Svastika được thầy
Sariputta cho phép ở chung một liêu với chú Rahula. Năm nay chú Rahula đã chững
chạc rồi nên không còn phải ngủ chung một liêu với thầy y chỉ sư như những năm
còn bé. Svastika rất sung sướng được thân cận với Rahula. Chú thầm cảm ơn vị y
chỉ sư. Thầy Sariputta hiểu chú không kém gì Bụt. Hèn gì ai cũng nói thầy là
học trò lớn của người. Chiều nay sau giờ thiền tọa, Svastika tập đi kinh hành
một mình. Chú chọn một con đường vắng trong tu viện để khỏi phải gặp nhiều
người. Trong lúc kinh hành, chhú không được nhất tâm cho lắm, bởi vì chú đã bắt
đầu cảm thấy nhớ nhà và nhớ các em. Hình bóng con đường làng dẫn ra bờ sông
hiện rõ trong trí. Hình bóng của bé Bhima đang cúi mặt xuống gần như khóc. Hình
bóng của thằng Rupak một mình chăm sóc đàn trâu đông đảo của ông Rambhul. Chú
cố xua đuổi những hình ảnh ấy đi để chú tâm vào bước chân và hơi thở, nhưng thỉnh
thoảng các hình bóng ấy lại lảng vảng về. Chú hơi giạn chú là đã không hết lòng
tu học đã không xứng đáng với lòng tin cậy của Bụt. Chú định bụng sau giờ thiền
hành sẽ đi tìm chú Rahula để hỏi thêm về phương pháp nhiếp tâm. Với lại còn có
mấy điều Bụt dạy hồi trưa mà chú ghi nhận chưa được kỹ càng. Rahula chắc chắn
là có thể giúp chú. Nghĩ đến Rahula, chú thấy vững tâm hơn và tự nhiên tâm trí
chú trở nên định tĩnh. Giờ đây chú có thể tập trung được tâm ý vào hơi thở và
bước chân một cách dễ dàng hơn trong việc thực tập thiền hành.
Svastika chưa kịp đi
tìm Rahula thì Rahula đã tìm đến chú, Rahula kéo chú ngồi xuống bên một gốc
tre.
- Hồi xế trưa tôi có
gặp thầy Ananda. Thầy đã được nghe Bụt giới thiệu về chú và thầy muốn gặp chú
để được nghe chú kể chuyện ngày xưa, hồi chú còn bé và chú đã được gặp Bụt như
thế nào.
- Thầy Ananda là ai
vậy hả chú?
- Thầy là một vị vương
tử dòng học Sakya, và là em chú bác của Bụt. Thầy xuất gia bảy năm nay. Thầy
học giỏi lắm và rất được Bụt thương. Thầy thường để tâm săn sóc đến sức khỏe
của Bụt, thầy mời anh em mình chiều mai đến thảo am của thầy đàm đạo. Tôi cũng
rất muốn được nghe chú kể chuyện Bụt hồi người còn tu ở rừng Gaya .
- Thế Bụt chưa kể cho
chú nghe sao?
- Có chứ, nhưng người
chỉ kể sơ lược thôi. Tôi tin chắc là chú có rất nhiều chuyện hay để kể lại.
- Chuyện thì cũng
không có gì nhiều đâu, nhưng nhớ được điều gì tôi sẽ kể lại điều ấy. Này chú,
thầy Ananda có dễ thương không? Tôi ngại quá.
- Dễ thương lắm, và
hiền lắm. Tôi đã có nói sơ lược về chú và về gia đình chú cho thầy ấy nghe,
thấy ấy tỏ vẻ ưa thích lắm. Thôi nhé, chúng ta sẽ gặp lại nhau ngày mai vào giờ
đi khất thực. Tôi sẽ đi giặt y cho kịp khô.
Rahula đứng dậy,
Svastika kéo áo bạn:
- Chú ngồi chơi thêm
chút nữa, tôi có mấy điều muốn hỏi chú. Hồi sáng Bụt dạy râấtrõ về mười một
điều mà một vị khất sĩ cần phải làm theo. Tôi đã không ghi nhớ hết mười một
điều. Vậy nhờ chú chỉ bảo lại tôi.
- Hồi chiều tôi cũng
có nhẩm lại mười một điều ấy nhưng tôi cũng chỉ nhớ được có chín điều. Thôi thế
này nhé, ngày mai gặp thầy Ananda chúng ta sẽ nhờ thầy nhắc lại.
- Có chắc thầy Ananda
nhớ được hết không?
- Chắc chứ! Ai chứ
thầy Ananda thì một trăm mười một điều thầy cũng nhớ được chứ đừng nói mười một
điều. Chú mới tới thành ra không biết thầy Ananda đấy thôi. Thầy có một trí nhớ
kinh khiếp lắm; ở đây không có người nào là không phục. Những điều Bụt nói,
thầy ấy có thể trùng tuyên lại vanh vách không sót một chi tiết nào. Ai cũng
xưng tụng thầy là “đệ nhất đa văn” đấy. hễ ai quên một điều gì Bụt đã dạy thì
người ấy lại tìm đến thầy Ananda. Ở đây lâu lâu đại chúng lại tổ chức một buổi
học ôn lại và mời thầy trùng tuyên lại những bài dạy căn bản của Bụt.
- Vậy thì chúng ta may
mắn quá. Chúng ta đời đến chiều mai vậy. À mà quên, tôi lại định hỏi chú: làm
thế nào để nhiếp tâm trong khi đi kinh hành?
- Chú muốn nói là khi
đi kinh hành chú cứ nghĩ đến những chuyện khác phải không? Hẳn là chú nhớ tới
các em chú ở nhà?
Svastika nắm tay bạn:
- Sao chú thông minh
quá! Quả thật tôi có nghĩ đến các em ở nhà. Chiều hôm nay sao tôi thấy nhớ nhà
thế. Tôi rất hối hận đã không nhất tâm với việc tu học. Tôi cảm thấy xấu hổ với
Bụt và với chú lắm.
Rahula cười:
Rahula cười:
- Chú đừng cảm thấy
xấu hổ. Hồi tôi mới đi theo Bụt tôi cũng nhớ mẹ, ông nội và bà dì của tôi lắm.
Có nhiều đêm tôi nằm úp mặt vào vách mà khóc một mình. Tôi biết mẹ tôi, ông nội
và bà dì tôi cũng nhớ tôi lắm. Nhưng mà lâu ngày thì quen đi.
Rahula kéo Svastika
đứng dậy. Chú ôm ngang hông Svastika một cách thân ái:
- Các em chú dễ thương
lắm. Chú nhớ nhà là phải. Nhưng rồi chú cũng sẽ quen đi như tôi. Ở đây chúng ta
có nhiều chuyện phải làm lắm. Phải tu và phải học. Có dịp tôi sẽ kể chuyện mẹ
tôi, ông nội tôi và bà dì cho chú nghe. Chú có muốn nghe không?
Svastika nắm chặt bàn
tay của Rahula trong hai tay mình. Chú gật đầu. Hai bạn chia tay. Rahula đi
giặc y. Svastika đi tìm chổi quét lá tre xung quanh các tịnh xá và gom lá tre
lại thành từng đống
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét