Hoàng
Ngọc-Tuấn
Tôi
bắt đầu đọc văn chương của Lữ cách đây không lâu, chỉ độ nửa năm, nhưng từ giây
phút đầu tiên ấy cho đến nay, anh đã để lại trong tâm hồn tôi một ấn tượng vô cùng
đặc biệt. Thật ra, chữ "ấn tượng" không được chính xác, vì văn chương
của anh đã gieo vào trong tôi những hạt mầm đẹp đẽ,và những hạt mầm ấy đã lặng
lẽ bắt rễ, rất sâu, ở nơi mà chữ nghĩa bình thường khó chạm đến.
Làm việc với văn chương đương đại Việt Nam, như
một nhà biên tập và nghiên cứu, hàng ngày tôi phải đọc triền miên những tác phẩm
mới, từ thơ đến truyện ngắn, tiểu thuyết, tiểu luận... Trong những tác phẩm mới
ấy, tôi vẫn liên tục tìm thấy ít nhiều những điều hay ho, mới lạ trong ý tưởng
hay nghệ thuật ngôn từ. Tuy nhiên, sau mỗi ngày đọc văn chương, song song với
niềm vui thuần túy nghệ thuật, tâm hồn tôi lại trĩu nặng một cảm giác u ám về
cuộc sống.
Những
hình ảnh đau đớn, chết chóc; những chuyện kể về sự đàn áp, bóc lột, dối lừa; những
tâm trạng hoang mang, phẫn nộ; tất cả những điều ấy, rất thật, đến từ hoàn cảnh
cuộc sống mà các bạn văn chương của chúng ta hôm nay đang phải trải qua.
Thỉnh
thoảng, từ một bài thơ hay một truyện ngắn của họ, tôi cũng bắt gặp những tiếng
cười, nhưng hầu hết là những tiếng cười chua chát, châm biếm. Những tiếng cười
đen. Thật hiếm hoi mới có một tiếng cười xanh tươi khinh khoái.
Tất
nhiên, tôi không thể đòi hỏi các bạn văn chương của chúng ta hôm nay viết về những
tiếng cười hồn nhiên, trong mát. Vì những tiếng cười xanh gượng gạo, giả tạo,
thì chẳng ích gì, mà còn khiến người đọc càng cảm thấy chua chát, đắng cay hơn.
Nói
như thế, tôi không cho rằng các bạn văn chương của chúng ta hôm nay chẳng ai có
thể tìm được những giây phút thật sự tươi sáng trong tâm hồn. Tôi tin chắc rằng
nhiều người vẫn thỉnh thoảng bắt gặp những mảnh lấp lánh của màu xanh. Nếu
không thì làm sao họ có thể tiếp tục sống và sáng tạo? Chẳng ai có thể sống sót
và sáng tạo dài lâu trong nỗi thống khổ. Không, chắc chắn họ vẫn bắt gặp những ốc
đảo nho nhỏ, nơi họ có thể uống một vài ngụm nước trong mát, ngắm một chút trời
xanh, để lấy lại sức sống và tiếp tục hành trình gian khổ của đời người.
Làn
nước trong mát ấy, một chút trời xanh ấy, có thể đã tiềm ẩn sẵn đâu đó trong
tâm hồn của mỗi người, và bất chợt hiện ra trong khoảnh khắc ta nghe thấy tiếng
cười hồn nhiên và nét mặt rạng rỡ của trẻ thơ, hay khám phá một nụ hoa đang
rung rinh hé mở đầu cành, hay bắt gặp ánh mắt thiết tha của những người thương
mến... Vâng, ta có thể tiếp tục sống sót và sáng tạo, nhờ những khoảnh khắc tuyệt
vời ấy. Những khoảnh khắc ấy, tuy mong manh, có thể làm ta hồi sinh, và hy vọng.
Nhưng
những khoảnh khắc ấy đôi khi cũng có thể đến từ trang văn của một người bạn nào
đó. Vâng, đôi khi có những trang văn rót vào hồn ta làn nước trong mát ấy, soi vào
mắt ta màu trời xanh ấy. Đó là những trang văn được viết ra từ một tâm hồn đầy
nước trong và trời xanh. Những trang văn ấy rất hiếm hoi. Chúng không phải là những
dòng chữ minh họa cho những chủ thuyết về niềm hy vọng và cực lạc. Chúng không phải
là những lời thuyết giảng về cách sống tích cực và hướng thượng. Chúng không phải
là những châm ngôn đầy phấn khởi về cuộc sống. Chúng không phải là những từ ngữ
đẹp đẽ có tác dụng mang đến cho ta cảm giác sung sướng, thư giãn. Chúng không
phải là những bức tranh thêu bằng chất liệu từ ảo tưởng.
Những
trang văn ấy là lời tâm tình chân thật của một người bạn. Anh đến với ta, và mời
ta cùng tái khám phá những vẻ đẹp bất tuyệt của thế giới quanh ta và thế giới
trong chính tâm hồn ta — những vẻ đẹp mà ta có thể đã lãng quên sau những tháng
ngày đấu vật với cuộc sống đầy mồ hôi và nước mắt.
Anh
mời ta cùng ngắm lại một cội tùng, một con mèo, một con bướm, một vầng trăng, một
lò sưởi cũ, một cánh đồng tuyết, những hạt phong... Anh mời ta cùng nghe lại một
bài hát, xem lại một bức tranh, đọc lại một bài thơ, thăm lại một thành phố đã đi
qua... Anh mời ta cùng hồi tưởng những kỷ niệm quý báu về những người thân yêu ở
phương xa hay đã khuất...
Ngôn
từ của anh nhẹ nhàng và trong sáng. Giọng văn của anh lúc thì khinh khoái, khi
thì thiết tha. Lối kể chuyện của anh thì uyển chuyển như dòng nước, trôi chảy
khoan thai, nhưng lại có những nén uốn lượn tế vi bất ngờ, đầy thú vị.
Đọc
những trang văn của anh, ta cảm thấy anh đang ngồi bên cạnh ta, cùng ta mỉm cười
nâng chén trà trong căn phòng của nhà mình, hay đang cùng ta nắm tay nhau bước
đi thong thả trên những con đường quen thuộc. Đọc những trang văn của anh, ta
thấy mình giàu có hơn vì tìm lại được biết bao điều vẫn còn trong ta mà ta tưởng
như đã mất.
Đọc
những trang văn của anh, ta thấy mình sống lại với những niềm vui tưởng như đã
cạn, những niềm yêu thương tưởng như đã vơi vì những năm tháng trầm luân của đời
người.
Những
trang văn của Lữ đã đến với tôi như thế đấy. Và tôi viết những dòng chữ này,
không như một lời tựa cho cuốn sách của anh, mà như một lời tri ân chân thành
nhất gửi đến anh, một người bạn văn hiếm hoi đã gieo vào trong tôi những hạt mầm
đầy
sức sống.
Hoàng
Ngọc-Tuấn
Sydney,
27/02/2008
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét