Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Phỏng vấn: Bệnh là quà tặng của cuộc đời

Người phỏng vấn: Thưa thầy con cảm ơn thầy đã cho chúng con một buổi tiếp xúc. Con biết thầy là một đệ tử lớn của Sư Ông, tu cũng nhiều năm nhưng thầy không ở làng thường xuyên. Thầy phải trụ trì ở Tu viện Rừng Phong ở Mỹ. Xin thầy cho chúng con biết thầy đã tu tập theo pháp môn Sư Ông năm nào? Xuất gia đã bao nhiêu năm?

Thầy Pháp Đăng: Pháp Đăng xuất gia năm 1990 đến năm 1999 qua tu viện rừng phong, đến năm 2006-2007, lúc đó mình mua tu viện bích Nham, dọn về Bích Nham, mùa đông năm 2008 mình về làng mai an cư kiết đông và hết an cư kiết đông 2009 về chăm sóc mạ ở Tu viện Lộc Uyển mạ bị tai biến, rồi đưa mạ về Việt Nam và sau đó chăm sóc mạ thời gian và vào Tu Viện Từ Hiếu ở.  Trong thời gian 2005 đến bây giờ thì thỉnh thoảng về ở Chùa Tổ, có khi 6 tháng, một năm, hay 1 năm rưỡi. Ngoài ra còn ở Tu Viện Lộc Uyển một thời gian có khi ở Bích Nham một thời gian Đến khi về lại Làng Mai chỉ có hai mùa hè và một mùa đông. Hiện giờ tính ra mình xuất gia đến nay đã 21 năm rồi.
Người phỏng vấn: thầy đã tu tập 21 năm, thầy là gốc ở Huế, thầy có duyên tu tập ở Chùa Tổ. Nếu tính từ 2005 đến nay đã được năm sáu năm rồi. Gần đây con nghe thầy bị bệnh nặng, xin thầy chia sẻ cho chúng con biết chuyện gì đã xảy ra không ạ?
Thầy Pháp Đăng: Pháp Đăng mang bệnh này cũng lâu rồi, ít nhất 6-7 tháng, nó đau quằn quại lắm, mỗi lần đau thì Pháp Đăng tuyệt thực 2-3 ngày, nó lên cơn sốt vào ban đêm. Thời gian đó đang ở tu viện Cát Tường. Ban đêm ở Cát Tường cũng lạnh lắm mà đau đến  đổ mồ hôi, người lên cơn sốt,  mình tưởng đau cái gì thôi, mình tưởng đau ruột non, mà ruột non đau kiểu đó chịu không nổi đâu. Mình tuyệt thực hai ba ngày thì nó xuống lại. Đa số uống nước trái cây và ăn cháo Oak milk. Mình tu thì mình không sợ bệnh cũng không sợ chết, cũng chịu đựng được cái đau, nên vẫn sống vui, vẫn thiền hành, thiền tọa và thỉnh thoảng cũng vẫn đi hướng dẫn khóa tu. Hoàn toàn mình không biết mình bệnh nặng như vậy.
Người Phỏng Vấn: Thưa thầy, Tu viện Cát tường ở bên Mỹ phải không thầy?
Thầy Pháp Đăng: Dạ ở bên Mỹ
Người Phỏng Vấn : Khi nào các bác sĩ khám ra được bệnh của Thầy?
Thầy Pháp Đăng : Vào cuối năm 2010, về Việt Nam làm trai đàn chẩn tế cúng cho ông già, lý do là có đứa cháu gái dâu, nó cứ thấy ông già xuất hiện hoài. Mà ông già đã mất chừng ba lăm, bốn chục năm rồi, mà nó cứ nói là ông ngoại cứ tới thăm thằng nhỏ hoài. Chị hai nói là ba mất gần bốn chục năm rồi mà vẫn chưa siêu thoát thì thầy tính sao? Tôi nói là để tôi về Việt Nam làm trai đàn chẩn tế cầu nguyện hồi hướng công đức cho ba. Về đó nhiều khi nó cũng đau, cơn đau nó quằn quại lắm nhưng không ai biết hết. Trước khi vào lễ trai đàn chẩn tế để mà giải oan cho thập loại cô hồn, trước đó một tuần Pháp Đăng đã lạy Lương Hoàng Sám. Pháp Đăng đã lạy liên tục như vậy, nhưng vẫn đau, nhiều khi lạy xuống như vậy đau quằn quại, may mà có các thầy ở Từ Hiếu xuống yểm trở, sáng hai thầy, chiều hai thầy, tôi đứng làm chủ lễ, cứ tu miên mật như vậy. Đến khi xong trai đàn chẩn tế rồi thì nó đau kiệt quệ, ăn không được, phải nhịn cả tuần, không biết tính làm sao, gia đình đưa lên bệnh viện, mình lên bệnh viện thì họ tìm không ra bệnh, cho ba loại trụ sinh uống về càng kiệt quệ hơn nữa. Cuối cùng mình nhớ đến bác sĩ Tôn Thất Cầu, bác sĩ trưởng khoa ung bướu. Lý do biết được là khi Sư Thúc bệnh, ông ta chăm sóc, thứ hai là vợ của ông thứ năm hàng tuần lên chùa Từ Hiếu nghe pháp thoại của Pháp Đăng. Gọi cho ông thì ông nói thầy phải lên cấp cứu liền. Lên thì họ nội soi, thử máu phát hiện ra một khối u rất to bằng quả trứng vịt ở ruột già.
Người Phỏng Vấn:  Khi đó ngoài đau, kiệt sức nó còn hành hạ gì khác không thưa thầy, thầy có sụt cân  không?
Thầy Pháp Đăng: Sụt dữ từ 64 kg xuống còn 50 kg thiếu máu rất nhiều, hồng huyết cầu bị  phá tan tành. Và khi họ cắt ra để thử nghiệm thì họ cho biết là u ác tính, ở giai đoạn thứ ba, to bằng quả trứng vịt và họ mổ ra cho chắc ăn thì họ mổ cách khối u khoảng chừng một gang hai bên như vậy họ mới nối lại với nhau. Để chuẩn bị mổ họ phải làm nhiều thử nghiệm lắm cho nên trong thời gian đó phải nhịn đói, nhịn đói đến 16 ngày nữa, tức là nhịn đói đến 20 ngày.
Người Phỏng Vấn: Khi thầy mổ có giai đoạn thập tử nhất sinh?
Thầy Pháp Đăng: Dạ có, tức là  khi mình vô mổ mình yêu cầu bác sĩ không chích thuốc tê, nhưng bác sĩ nói là : bạch thầy như vậy thì thầy chịu không nổi đâu, rất đau. Tôi nói tôi sẽ chịu nổi, vì mấy tháng nay nó cũng đau kinh hồn. Bác sĩ nói con nghe lời thầy, nhưng mà họ vẫn chích thuốc tê như thường ha… ha… ha. Mà thời gian mổ, sư cô Thuần Khánh nói có lúc anh không còn thở nữa, nhất là lúc mới mổ ra chừng hai ba tiếng đầu có những đoạn anh không thở nữa em tưởng anh đi rồi. Mình nghĩ là mình kiệt sức quá vì nhịn đói đến hai chục ngày, và năm sáu tháng đau đó phá sức khỏe quá.
Người Phỏng Vấn: Thời gian mổ là bao lâu thưa thầy?
Thầy Pháp Đăng: Dạ hai tiếng.
Người Phỏng Vấn: May mắn cho thầy họ là những chuyên khoa mổ bướu, vậy thầy ở bệnh viện bao nhiêu ngày.
Thầy Pháp Đăng:  Vô nhập viện đến khi xuất viện là mười sáu ngày. Ngày thứ năm bắt đầu uống được, ruột già thông thì mới uống được. Ngày hôm sau ăn cháo, ăn cháo được là xuất viện. mình biết là không khí rất quan trọng, môi trường Chùa Tổ hồi phục sức khỏe rất mau.
Người Phỏng Vấn: Theo con được biết những ca mổ thường từ hai tuần đến một tháng, thầy có năm ngày xuất viện thì thầy có nhiều sức khỏe để hồi phục quá. Thưa thầy xin thầy chia sẻ sau đó bác sĩ có muốn thầy hóa trị hay xạ trị gì không ạ?
Thầy Pháp Đăng:  Hai ngày sau mổ mình đã ngồi thiền được rồi, dù rất là đau, mình nhờ mấy đứa nhỏ đưa mình ngồi, dựng mình dậy để ngồi thiền, ngày thứ ba mình tập đi rồi. Mình tập đi để cho vết thương cử động, máu nó tới thì nó mau lành. Khi mà mình đang ở Chùa Tổ thì bác sĩ Tôn Thất Cầu và người vợ lên thăm và hỏi là ngày hôm nay nữa là thầy mổ đến ngày thứ mấy rồi. Tôi nói: dạ mới được có tám ngày, mới ăn được có hai ba ngày. Vì năm ngày đầu có ăn uống gì đâu. Bác sĩ nói trong một tuần nữa thầy phải vô hóa trị liền. Gia đình thì không có muốn Pháp Đăng hóa trị ở Việt Nam, gia đình muốn Pháp Đăng về mỹ để hóa trị, dù sao thì kỹ thuật bên kia cũng cao hơn. Còn Sư Ông thì nói với thầy Pháp Niệm gọi về bảo sư anh qua Pháp để tăng thân lo cho, và hóa trị ở Pháp. Bác sĩ Tôn Thất Cầu nói là trong vòng một tháng thì phải hóa trị liền, nếu để tế bào ung thư nổi lên thì bó tay thôi.
Người Phỏng Vấn: Con biết sự nguy hiểm việc giải phẩu bướu ác tính sau đó bướu nhỏ ở  nhiều nơi trong cơ thể nó có thể đột phát một cách dữ dội nên các bác sĩ  khuyên thầy phải hóa trị sớm. Nhưng vì lý do nào mà thầy không theo lời yêu cầu đó?
Thầy Pháp Đăng:  Thưa đại chúng mình cũng tin lời bác sĩ nhưng mình tin Phật hơn, mình thấy là sống chết nó có mạng, nhưng bác sĩ nói mình cũng tin, nếu mình chết thì cách gì mình cũng chết à. Cho nên sống được dù nữa tháng mình cũng hạnh phúc rồi. Nhưng thật sự mình cũng không tin phương pháp hóa trị, lý do mình cũng nghiên cứu qua, chất hóa trị đó vô tàn phá quá, nó không chỉ tàn phá tế bào ung thư mà tàn phá hết cả cơ thể luôn. Cho nên sau khi xuất viện mình đã quyết định không hóa trị rồi, dù bác sĩ thúc dữ lắm. Ổng bảo là điều trị ít nhất là tám ống, mỗi tháng hóa trị một ống. Thì tuy là quyết định qua Làng Mai như Sư Ông kêu gọi, mình định qua Làng Mai để mình hành thiền và ăn cơm gạo lứt Osawa, mình không dự định hóa trị. May mắn là mình vô Sài Gòn để ngày hôm sau mình đi Pháp, thì những người lương y nói họ trị được bệnh ung thư, và mình đi gặp những người đó  họ nói là con trị được thầy cả hai người đều nói như vậy.
Người Phỏng Vấn: Dạ thưa thầy họ trị bằng thuốc nam nay thuốc bắc?
Thầy Pháp Đăng:  Cả hai cái, thuốc nam có công năng trị bệnh, thuốc bắc bổ làm cho âm dương khí huyết nó mạnh hơn.
Người Phỏng Vấn: Thầy có may mắn được uống thuốc lấy từ thảo mộc,  thuốc có khó uống, có hành hạ gì không thưa thầy?
Thầy Pháp Đăng:  Thuốc rất là dễ uống. Mình uống thuốc của cô lương y này, cô nói thuốc rất rõ ràng là Tử Linh Chi, Đông Trùng Hạ Thảo, bông củ cải trắng, củ cải đỏ, Tử Linh Chi cô gọi là nấm độc nhưng hình như là nấm con nấm độc gì đó. Cô mới dùng những thứ đó bào chế ra một loại thuốc mà thử nghiệm cho nhiều người ung thư rồi, bướu to như vậy nhưng nó teo teo lại. Nhưng đặc biệt là cô nói: con tuy là dùng thuốc nhưng phải xoa bóp cho thầy mỗi ngày. Cô học được từ một người thầy từ truyền thống Nhật Bổn, đẩy cho khí huyết lưu thông, đẩy cho máu lưu chuyển và thứ hai là đẩy cho độc tố ra khỏi cơ thể.
Người Phỏng Vấn : Thưa thầy, khi cô ta xoa thì thoa sâu và mạnh ?
Thầy Pháp Đăng:  Xoa sâu và đúng huyệt, cô không bao giờ xoa từng huyệt mà cô đẩy một đường dài.
Người Phỏng Vấn : Khi xoa như vậy có đau không ạ ?
Thầy Pháp Đăng:  Không đau, mới bước đầu thì hơi đau, nhưng quen rồi thấy khỏe, cô đẩy thì cơ thể mình thông, cô đẩy các tế bào ung thư ra, thường thường nó núp trong các huyệt, và đưa thuốc  tới, nếu không làm như vậy thì thuốc đến rất chậm.
Người Phỏng Vấn : Ngoài cái việc thiền tập, thầy thấy cái gì quan trọng nhất, thuốc men hay các phương pháp hổ trợ khác quan trọng nhất ?
Thầy Pháp Đăng:  Quan trọng nhất là cái tâm của mình, mình phải nghĩ là mình phải lành bệnh cho nên ai hỏi thầy sao rồi. Tôi nói tôi lành bệnh rồi. Thứ hai là sống vui, mình không biết sống chết bao nhiêu ngày nữa nên sống vui thôi. Mình cứ cười ha hả cả ngày vậy.
Người Phỏng Vấn :  Như vậy thưa thầy về sức khỏe thầy có luyện tập gì khác không ?
Thầy Pháp Đăng:  Mình đi bộ ngày hai tiếng đồng hồ, sáng một tiếng chiều một tiếng, đều đặn. Mình ngồi thiền rất nhiều và thực tập phương pháp thở, thở càng sâu càng tốt.
Người Phỏng Vấn : Thầy ngồi thiền nhiều là một giờ hay hai giờ ?
Thầy Pháp Đăng:  Tức là buổi sáng mình ngồi khoảng chừng một tiếng đồng hồ, ăn sáng xong mình đi thiền hành vòng ra bờ sông mình ngồi thêm một tiếng đồng hồ nữa.Rồi lúc đó cô mới tới trị. buổi trưa ăn xong mình nghỉ ngơi một chút rồi mình ra ngoài dòng sông mình ngồi thiền một tiếng rưỡi hai tiếng nữa, rồi chiều năm giờ mình tụng kinh. Tụng kinh ở chùa Tịnh Độ. Tối lại mình ngồi thêm một tiếng nữa. Mình thấy quan trọng là cái tâm của mình phải yên tĩnh. Thì lúc đó nó mới có khả năng điều trị. Nếu mình lo sợ nhiều quá thì tổn hao năng lượng. Cái năng lượng rất là quan trọng.
Người Phỏng Vấn : Xin thầy chia sẻ cho chúng con biết là lúc nào thầy cảm thấy đói trong người. Theo như con học được biết cơ thể bắt đầu phục hồi là mình thấy đói. Như vậy sau khi mổ bao nhiêu ngày thì bắt đầu thấy đói ?
Thầy Pháp Đăng:  Mình thấy đói thường lắm, nhưng ăn không được lý do là cái ruột nó còn đau. Nên mình rất cẩn thận. Vì mình nhịn đến hai chục ngày.
Người Phỏng Vấn : Thưa thầy, thầy ăn kiêng những thứ gì ?
Thầy Pháp Đăng:  Thời gian mổ xong đa số ăn toàn nước cháo. Mười ngày như vậy ăn cháo đặc từ từ như vậy. Sau mười ngày đó mình mới vô Sài gòn. Trong lúc uống thuốc thì mình ăn cơm rất nhão, cơm gạo lứt với cà rốt hầm, đậu hầm, uống nước đó, ăn rất lành mạnh. Ăn liên tục như vậy trong một tháng rưỡi hai tháng, ăn đồ rất mềm, đồ rau củ hấp rất nhừ, các loại đậu đen, đậu đỏ…
Người Phỏng Vấn : Khi thầy ăn như vậy thầy thấy có ngon miệng không thưa thầy ?
Thầy Pháp Đăng:  Ngon miệng lắm. và rất là khỏe trong người.
Người Phỏng Vấn : Thầy có dùng được trái cây không thưa thầy ?
Thầy Pháp Đăng:  Trái cây thì cô lương y nói được dùng trái cây, nhưng không ăn chung với thức ăn mà dùng riêng. Khi nào dùng trái cây, chọn trái cây không có chất độc.
Người Phỏng Vấn : Khi ăn như vậy thì thầy thấy trong người nó khỏe, không cần ăn nhiều vẫn khỏe phải không thưa thầy ?
Thầy Pháp Đăng:  Ăn nhiều cũng được, nhưng bao tử mình còn yếu sau một thời gian dài bị cắt, nên mình ăn vừa đủ, cỡ chừng một chén, ăn theo kiểu thiền, ăn từ từ, nhai kỹ.
Người Phỏng Vấn : Thưa thầy có muốn nhắn nhủ với chúng con những gì khi mình bị bệnh tật. Như lúc nẩy thầy nói nó có nhiều nhân duyên. Cái quan trọng nhất theo thầy nói là tinh thần của mình. Như vậy làm thế nào để mình có niềm tin như vậy ?
Thầy Pháp Đăng:  Mình thấy rõ ràng là cái thời gian tu tập với Tăng Thân, trong thời gian 20 năm đó cũng tu luyện tinh thần cho mình. Cho nên khi gặp cái bệnh đó, thì  mình có niềm tin rất mạnh, cái tâm mình rất mạnh, không phải ai cũng được như vậy, có nhiều người khi bệnh là hoảng rồi, mà chính cái hoảng sợ đó làm mình chết sớm chứ không phải căn bệnh không, nó làm cho mình ăn không ngon, ngủ không yên, mất nhiều năng lượng, khi mất nhiều năng lượng tế bào ung thư sẽ tấn công mình thôi. Vấn đề là đời sống tu học, thực tập hàng ngày rất quan trọng. Thứ hai mình có niềm tin rất vững giáo lý về nghiệp, hể mà cái nghiệp mình chết sớm thì anh có xin thêm một ngày cũng không được. ha … h a. Hể là mình tin vào nghiệp, nếu nghiệp mình không chết thì không bao giờ chết. Đừng có sợ chết, phải chấp nhận đối diện với sự thật là mình còn trong vài tháng nữa sống thì mình sống cho đàn hoàng. Nguyên tắc là vậy khi gần chết mình sống sâu sắc lắm. Bệnh là một ân sủng. Vì cái bệnh là món quà báo động cho mình : anh chỉ còn thời gian ngắn mà sống cho đàn hoàng. Vì vậy thay vì mình lo sợ thì mình phải vui lên. Đây giống như kiểu cơ hội để mình sống vui. Thứ hai mình phải tin tưởng rằng cái tâm mình rất là mạnh tôi sẽ lành bệnh, thì tự nhiên nó tạo ra sức mạnh thôi.
Người Phỏng Vấn : Con nghe là trong thời gian đó thầy cũng làm việc như thường, và cũng đi chia sẻ kinh nghiệm tu học với Tăng Thân và giúp đỡ được nhiều người có niềm tin vào pháp môn và việc tu học. Xin thầy có thể nói rõ hơn cho chúng con biết không ạ?
Thầy Pháp Đăng:  Thật ra Sau khi mổ một tháng đầu sức khỏe mình còn yếu lắm lý do là bị công phá quá nhiều rồi, thứ hai lúc mổ cũng mất sức quá. Sau mười ngày mình ở Từ Hiếu,  tức mình rời khỏi bệnh viện về ở chùa mười ngày, mổ xong mình ở khoảng chừng mười bốn ngày thôi. Thì các thầy nói là hôm nay sư anh đi thì không biết sư anh có thể trở lại được hay không cho nên sư anh phải cho bài pháp thoại cuối cùng, giống như ngày xưa trước khi Bụt nhập diệt vậy đó. Thật ra sư anh không có hơi, nói không ra tiếng nữa làm sao nói. Họ nói sư anh ráng đi, đạo tràng ở đây ai cũng thương thầy hết đó, tất cả từ các thầy các cô đến Phật tử chỉ thích sư anh giảng thôi, sư anh phải giảng bài cuối. Hôm đó thầy Từ Hải nói sư anh giảng cho Thiện Tài Đồng Tử một bài ngắn, thì sư anh cũng giảng, bài đó giảng lại là sâu sắc nhất, ngắn nhưng mà theo sư cô Thuần Khánh nói bài đó là bài pháp thoại hay nhất của sư anh giảng. Khi mình vô Sài Gòn để chuẩn bị về Pháp, thì mình quyết định ở lại Thủ Đức  trị bệnh thì thỉnh thoảng mình cũng đi hướng dẫn đạo tràng, bói kiều đầu năm ở Pháp Vân. Hồi tết mình tổ chức bói kiều cho sinh viên học sinh nhóm Xuân Phong, có nghĩa là mình không có ngại chuyện bệnh tật lắm, mình coi đó là chuyện bình thường thôi. Mình tin là mình lành mà, nên cái tâm mình rất thoải mái. Nếu cần giúp cuộc đời là mình ra liền, thế nhưng cái hơi mình hơi ngắn, cái sức mình hơi yếu chút nhưng mình không có gì quan tâm lo ngaị chuyện đó lắm vì mình biết mình sẽ lành, mình sẽ hồi phục, nên mình làm được nhiều chuyện, và mình còn đi hướng dẫn ngày tu nữa, có nhiều người họ lại tới thăm mình, hầu như mỗi ngày đều có người tới thăm, tham vấn, rồi thăm hỏi, rồi hỏi đạo, thì mình cũng chia sẻ, mình coi như không có bệnh. Nhiều người hỏi: tại sao thầy bệnh sao mà thầy nói tốt ghê, giọng sang sảng, năng lượng tốt thì ai cũng ngạc nhiên.
Người Phỏng Vấn : Dạ thưa thầy, thầy có trở lại thăm các bác sĩ đã chăm sóc cho thầy, hiện nay thầy có theo dõi bệnh tình không ạ ?
Thầy Pháp Đăng:  Sáng mình trị với cô lương y ấy, chiều mình trị với một ông lương y khác, ông này nói ông chuyên trị về tai biến và ung thư. Tức là phòng mạch ông có hệ thống mát xa châm cứu rất nhiều, dài và rất nhiều người ung thư điều trị. Đặc biệt tai biến ổng trị lành rất nhiều, ổng bắt mạch thì ổng nói con sẽ trị lành bệnh cho thầy, thầy cứ uống thuốc cô ấy đi rồi chiều, thầy uống thuốc con, thuốc con thì thuốc đơn giản thôi. Thật ra là thuốc nam của mình là những thuốc đơn giản, nhưng mà mình biết cách phối hợp thì nó cũng trị được ung thư, không cân dùng những thuốc qúa cầu kỳ như là đông trùng, hạ thảo, tử linh chi như vậy. Vì những loại đó quá mắc. Thì mình rất may mắn là gặp được hai người lương y này rất giỏi. Sau khi mình rời Việt Nam, cô lương y này cho mình ba thang thuốc làm bằng viên để mình uống cho chắc ăn là nó tiêu diệt luôn tất cả các tế bào.
Người Phỏng Vấn :  Thầy có định trở lại thăm các bác sĩ đã giải phẩu cho thầy, hoặc làm các thử nghiệm về Tây y không thưa thầy ?
Thầy Pháp Đăng:  Sau khi mình điều trị với  hai vị bác sĩ đông y thì khoảng chừng hai tháng rưỡi sau đó, mình có đi thử máu lại thì họ nói là máu rất tốt. Họ nội soi lại, mình chọn người nội soi rất tốt, thì họ nói không thấy u nào hết. Cô nội soi này nói là thầy bị gì mà nội soi. Thì thầy nói là bị ung thư đại tràng. Cô nói đại tràng như thế nào ? Thầy nói là u ác giai đoạn ba, cô hỏi : thầy đã điều trị hóa chất chưa. Nói là chưa tôi, cũng không thích theo pháp môn đó. Và cô hỏi :  thầy trị bằng cách gì. Tôi nói là tôi đang trị về đông y thuốc nam và thuốc bắc. Cô mới vừa soi vừa nói là ung thư này không dễ trị lắm thầy. Thầy nên vô hóa trị đi. Ung thư này nhiều người chết lắm. Tuy con soi không thấy khối u nào nhưng nó có thể tái phát bất cứ khi nào mà mình không hay. Nên thầy vô hóa trị ngay đi. Mình cũng cười thôi. Sau hai tháng rưỡi điều trị thì không tìm thầy khối u nào hết.
Người Phỏng Vấn :Tức là nó không tái phát trong hai tháng rưỡi. Theo thầy mình phải tiếp tục sự chữa trị của mình. Mình đề phòng bằng cách nào ? Thầy có phương pháp gì để chia sẻ với chúng con không ?
Thầy Pháp Đăng:  Mình thật sự là mình cũng không tin lắm vào bác sĩ, Có thể có năm hay sáu ông bác sĩ toàn là trưởng khoa phó trưởng khoa hội chẩn . Họ nói đây là một ung thư gọi là u ác giai đoạn thứ ba, giai đoạn thứ tư là giai đoạn cuối. Mình cũng không tin lắm, Nhưng có thể họ lầm, có thể đây chỉ là một khối u thôi, nó không phải là u nhảy. Đó là cái mình chiêm nghiệm rất kỹ. Nếu có u, hoặc nếu mà có u thì khi mình trong thời gian tu mười mấy hai chục năm định lực mình mạnh, mình không có lo sợ thì cái u chỉ có chổ đó thôi. Khi cắt đứt rồi thì không có chân nữa. May mắn là Phật gia hộ hay do lực tu của mình nên u đó đứng yên chỗ, tuy nó có trong mình khá lâu. Bác sĩ Tôn Thất Cầu nói : nếu nó to như vậy tệ lắm là mười năm rồi thầy. Tế bào lên như vậy cũng phải mười năm, nó ăn máu, hút hồng huyết cầu của thầy nó ăn. Mình có niềm tin là mình đã lành bệnh rồi. Cái niềm tin mình đã lành bệnh rồi thì mình không có đối trị với nó. Mình chỉ sống vui, ngăn ngừa nó phát sau này.
Người Phỏng Vấn :Hiện nay về ăn uống thì ăn uống bình thường hay có gì đặc biệt ?
Thầy Pháp Đăng:  Mình ăn uống bình thường nhưng có kiêng chút dầu mỡ. Cái chi có chút dầu mỡ thì mình không ăn, cái gì lành mạnh, luộc, cơm gạo lứt, đồ canh mình ăn. Mình kỵ nhất là ăn trái cây chung với cơm . Mình ăn trái cây riêng. Tức là, mình ăn trái cây trước, tới khi  mình ăn cơm là cơm thôi. Mình ăn rau cải bình thường, rau cải tươi, mình chọn đồ tươi, đồ không có dầu mỡ.
Người Phỏng Vấn :Con nghe nói trong vòng ba đến sáu tháng thầy sẽ đi thử nghiệm khi thầy có dịp ?
Thầy Pháp Đăng:  Dạ
Người Phỏng Vấn :Con chúc thầy tiếp tục sống vui, sống khỏe để phụng sự cho Tăng Thân. Thầy là tấm gương sáng để chúng con có thể đi theo, nếu chúng con lỡ gặp phải những khó khăn bệnh tật gì. Thưa  thầy, thầy có muốn chia sẻ gì thêm không ạ ?
Thầy Pháp Đăng:  Thưa đại chúng là mình xin nói một điều cuối là khi gặp bệnh tật như vậy là mình đừng có sợ hãi mình xem đây như một ân sủng, món quà của cuộc đời tặng cho mình để cho mình sống sâu sắc những giây phút còn lại. Nếu bệnh tật quyết định anh còn có một năm nữa để sống thì cũng chỉ là món quà thôi.Nên vấn đề là mình sống vui thì đôi khi từ giai đoạn mình chỉ còn một năm nữa nhưng mình lại sống dài hơn thọ hơn. Tại vì cái cơ thể của mình là một phần nhỏ, cái tâm mình mạnh hơn, cái tâm mình có thể chuyển được tình trạng của cơ thể. Còn bệnh tật không tránh được, đôi khi cái nghiệp của mình, đôi khi do những cái chất từ thức ăn thức uống vô người mình tạo ra bệnh tật như vậy đó. Quan trọng là khi đối diện với nó, mình nói đây là món quà ân sủng cuộc đời tặng cho mình, không cần lo sợ. Cái lo sợ làm cho mình chết sớm. Bao nhiêu người chết đều do mình lo sợ. Không chấp nhận là mình có cái bệnh này và cái bệnh này chắc chắn là không có thể trị được. Mình luôn luôn nói là bệnh có thể trị được, trị bằng nhiều cách, nhưng cái tâm mình mạnh nhất. Sức mạnh của cái tâm có thể thay đổi tất cả những tế bào trong cơ thể, quan trọng là sống vui, hạnh phúc, nhớ là mình sẽ lành bệnh. Tất cả những khó khăn gì trong thân thể và những khổ đau gì trong tâm hồn đều có thể lành hết. Mình phải có niềm tin. Giống như thời gian qua mình trị bệnh ai cũng nghĩ hai người lương y đó trị bệnh cho mình lành. Nhưng vẫn có người uống thuốc của hai người đó vẫn chết như thường, không phải ai cũng sống đâu. Vì vậy mình thấy sự tu tập, niềm vui, tự tin của mình là quyết định tối hậu. Tin mình sẽ lành bệnh. Cảm ơn thầy Pháp Lữ đã cho Pháp Đăng cơ hội nói chuyện

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét