Mộc Lan
Chẳng lẽ ta
về bàn tay không
Xuân đà
đang thắm nắng đượm hồng
Hoa cỏ vươn
mình vui sự sống
Nỡ nào xuôi
ngược với ruổi rong.
Chẳng lẽ ta về bàn tay không
Lời pháp Thầy trao có nằm lòng
Sao lắm lúc quên để hồn lạc
Vui khổ chơi với giữa hai dòng.
Chẳng lẽ ta
về bàn tay không
Tình huynh
nghĩa đệ vẫn ấm nồng
Nụ thắm hoa
tươi ngời điểm sáng
Trần gian
huyển mộng có gì không?
Có lẽ ta về bàn tay không
Vui, khổ, lợi danh thả xuống dòng
Lưu lại trong ta lòng bi mẫn
Ừ thế mà đi chẳng lòng vòng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét