Tác giả: Jon Kabat-Zinn
Dịch giả: Nguyễn Duy Nhiên
Tôi bắt đầu học thiền vào năm mình được hai
mươi mấy tuổi. Những ngày ấy tôi có nhiều thời giờ, tôi có thể tham dự đều đặn
những khoá tu thiền kéo dài mười ngày hoặc hai tuần. Trong những khóa tu này, mỗi
ngày các thiền sinh chỉ biết lo ngồi thiền và đi kinh hành trong chánh niệm,
xen vào bằng những buổi ăn chay, hoàn toàn trong thinh lặng. Chúng tôi được hướng
dẫn bởi những vị thiền sư nhiều kinh nghiệm, mỗi tối các ngài ban cho những bài
pháp thoại, giúp thiền sinh đào sâu và mở rộng thêm sự tu tập của mình. Và thỉnh
thoảng các vị ấy cũng gặp gỡ riêng mỗi người để xem sự tu tập của chúng tôi tiến
triển ra sao.
Tôi rất yêu thích những khóa tu này, vì nó
giúp tôi gác lại hết những việc khác trong đời sống, đi đến một nơi tươi mát và
thanh tịnh ngoài miền quê, được chăm sóc, và sống một cuộc đời vô cùng giản dị
và trầm lặng. Nơi đây chương trình chính của tôi chỉ có tu tập, tu tập và tu tập.
Nhưng bạn đừng nghĩ rằng nó là dễ. Thường thì
tôi phải chịu đựng nhiều cơn đau ở thân vì phải ngồi yên trong nhiều giờ, và
không gì có thể so sánh được với cái đau tinh thần mà đôi khi khởi lên những
lúc tâm và thân mình trở nên yên lặng và ít bận rộn.
Khi chúng tôi quyết định có con, tôi biết rằng
mình phải gác chuyện đi tu tập lại, ít nhất là trong một thời gian. Tôi tự dặn
lòng, tôi lúc nào cũng có thể trở lại khung cảnh thanh tịnh tu học ấy, khi con
tôi trưởng thành đủ để không cần đến mình nữa. Hình ảnh một ông già trở về với
đời sống tu viện bao giờ cũng mang một nét rất thơ mộng. Viễn tượng là mình sẽ
từ giã những khóa tu, hay ít nhất là cũng sẽ phải bớt lại nhiều, không làm tôi
phiền muộn gì mấy, mặc dù tôi rất yêu quý chúng. Tôi quyết định rằng mình có thể
xem việc có con như là một khóa tu thiền vậy, mà thật ra thì nó có đủ hết những
yếu tố của một khóa tu, trừ ra sự thinh lặng và giản dị.
Đối với tôi thì như thế này: Ta có thể xem mỗi
đứa bé như là một em bé Phật hay là một thiền sư, một vị thầy chánh niệm dạy
riêng cho mình. Vị thầy ấy xuất hiện vào cuộc đời ta, mà sự hiện diện và hành động
của ngài bảo đảm sẽ thách thức cũng như thử thách hết mọi niềm tin và giới hạn
của ta, mang lại những cơ hội giúp ta thấy được những vướng mắc của mình để
buông bỏ. Mỗi đứa bé sẽ ban cho ta một khóa tu kéo dài ít nhất là mười-tám năm,
mà không thể nào bỏ về ngang được. Chương trình của khóa tu thì rất là nghiêm
khắc và luôn luôn đòi hỏi ở ta một thái độ hy sinh và từ ái. Cuộc đời của tôi
trước khi có con thì chỉ cần lo cho những nhu cầu và ước muốn cá nhân của mình,
hoàn toàn bình thường đối với một thanh niên. Trở thành bậc cha mẹ rõ ràng là một
thay đổi lớn lao nhất trong cuộc đời tôi cho đến ngày hôm nay. Làm cho tròn bổn
phận làm cha mẹ của mình đòi hỏi một cái thấy sáng suốt nhất, biết để cho sự việc
như-là, cũng như một sự buông bỏ lớn lao nhất mà tôi chưa từng bao giờ bị thử
thách.
Ví dụ, những đứa bé lúc nào cũng cần và đòi hỏi
sự chăm sóc của ta. Những nhu cầu của chúng phải được thoả mản theo đúng chương
trình của chúng, không phải của ta và mỗi ngày, chứ không phải chỉ khi nào ta cảm
thấy thích. Quan trọng hơn hết, những đứa bé và trẻ thơ rất cần sự có mặt trọn
vẹn của ta để có thể phát triển và lớn lên mạnh mẽ. Chúng cần sự bồng ẵm, càng
nhiều càng tốt, ru hát, đùa giỡn, vỗ về của ta, đôi khi trong những đêm khuya
khoắt hoặc sáng sớm, khi ta cảm thấy mệt nhoài, kiệt sức, chỉ muốn ngả lưng xuống
giường, hoặc khi ta có những bổn phận, công việc gấp rút và quan trọng khác cần
đến sự chú ý của mình. Những nhu cầu sâu xa và luôn thay đổi của đứa bé là những
cơ hội tuyệt vời để cho bậc cha mẹ tập có mặt trọn vẹn trong chánh niệm, thay
vì hoạt động như một người máy. Tôi cảm thấy rằng, làm cha mẹ là một cơ hội tuyệt
vời để tu tập chánh niệm thâm sâu, nếu tôi có thể cho phép gia đình và con cái
tôi trở thành những vị thầy của mình, cũng như biết học hỏi và lắng nghe cẩn thận
những bài học của cuộc sống, mà chúng sẽ đến rất nhanh và rất mãnh liệt.
Cũng như những khoá tu nhiều ngày, ta sẽ có những
thời gian thoải mái và những thời gian khó khăn, những giây phút kỳ diệu và những
giây phút đớn đau. Cuối cùng, cái nguyên lý xem đời sống làm cha mẹ như một
khóa tu, và tôn trọng những đứa bé và hoàn cảnh gia đình như là vị thầy của
mình, đã tự chứng minh được giá trị cũng như địa vị của nó, hết lần này đến lần
khác. Làm cha mẹ là một công việc rất là cực nhọc. Ngày xưa, đó là một công việc
đủ cho mười người làm, mà thường thì chỉ có hai người, hoặc nhiều khi chỉ có một,
để cáng đáng mà thôi, và không có sách vở nào kèm theo với đứa bé để hướng dẫn
ta cách săn sóc hết. Đây là một công việc khó nhất trên trái đất này để ta có
thể làm cho đúng, cho hay. Mà phần nhiều thì ta cũng không biết mình có làm
đúng không, hoặc làm đúng, làm hay có nghĩa là thế nào! Và chúng ta cũng không
có một ai được chuẩn bị trước hoặc huấn luyện để làm cha mẹ hết, chỉ có sự tự học
trong khi thực hành, khi phải đối diện với chuyện này chuyện kia xảy ra.
Ban đầu thì chúng ta cũng còn có được một vài
cơ hội quý báu để tạm nghỉ ngơi trong chốc lát. Nhưng rồi công việc sẽ đòi hỏi
sự đối phó thường xuyên của ta. Những đứa bé lúc nào cũng thử thách mức giới hạn
của ta, để học hỏi, tìm hiểu thế giới chung quanh cũng như về chính nó. Và còn
thêm nữa, khi những đứa bé phát triển và tăng trưởng, chúng sẽ thay đổi. Khi ta
vừa tìm ra phương cách tốt đẹp để đối phó với một hoàn cảnh nào đó, thì chúng
cũng đã thay đổi, chuyển sang một trường hợp mới, mà ta chưa từng gặp bao giờ.
Vì vậy, ta lúc nào cũng phải giữ chánh niệm và có mặt, để tránh khỏi bám víu
vào một quan điểm mà đã không còn thích hợp nữa. Và dĩ nhiên, không có một quy
tắc hoặc công thức đơn giản nào là duy nhất để xử sự cho "đúng" trong
thế giới làm cha mẹ. Nó có nghĩa là ta lúc nào cũng phải đối diện với những
hoàn cảnh thử thách và hoàn toàn mới lạ, và cùng một lúc, ta cũng sẽ đối diện với
những việc làm lập đi lập lại hết lần này sang lần khác.
Công việc làm cha mẹ sẽ còn gặp nhiều thử
thách hơn nữa, khi những đứa bé trưởng thành và phát triển ý kiến cũng như ý muốn
riêng của chúng. Chăm sóc cho những nhu cầu của một đứa bé thơ là một chuyện, rất
là đơn giản, nhất là khi chúng chưa biết nói và thật dễ thương, đáng yêu. Còn đối
phó với những đứa trẻ lớn hơn một chút, không còn mấy dễ thương và đáng yêu, là
một chuyện khác hẳn. Trong trường hợp này ta phải biết nhìn cho rõ và đáp ứng bằng
một sự thông minh, vì dầu sao đi nữa ta cũng là người lớn, và lúc nào cũng sẽ
có một sự va chạm giữa hai ý muốn, chúng có thể tranh luận loanh quanh, chọc ghẹo
nhau, đánh lộn, chống đối, cãi lời, đối phó với những hoàn cảnh cần sự hướng dẫn
của ta, mặc dù có thể chúng sẽ không thèm nghe theo. Nói tóm lại, nó cần một sự
đối phó thường xuyên mà ta sẽ không còn thì giờ nào cho chính mình nữa. Những
trường hợp mà ta cảm thấy sự điềm tĩnh cũng như sáng suốt của mình bị thử
thách, và những khi ta bị "đảo lộn" thì nhiều vô số. Những đứa con sẽ
nhìn thấy hết tất cả những gì là của ta, từ sát bên trong và rất cận kề, như là
những nhược điểm, cách cư xử, lỗi lầm, mâu thuẫn và những thất bại của ta.
Nhưng những khó khăn ấy không phải là chướng
ngại cho việc làm cha mẹ hoặc sự tu tập chánh niệm của ta. Chúng chính là sự tu
tập chánh niệm, nếu ta ý thức được điều ấy. Bằng không, đời sống làm cha mẹ có
thể trở nên một gánh nặng mệt mỏi, và vì thiếu sức mạnh và mục tiêu rõ rệt, ta
có thể không thấy được và tôn trọng những cái hay cái đẹp trong con cái mình
cũng như là trong ta. Những đứa trẻ có thể dễ bị thương tích và mất đi tuổi
thơ, nếu nhu cầu và tâm hồn đáng yêu của chúng bị liên tục chối bỏ và không được
biết đến.
Rõ ràng là khi bấy nhiêu năng lượng của ta
tuông ra bên ngoài, chắc chắn phải có một nguồn năng lượng nào đó thỉnh thoảng
đổ vào bên trong, thì mới có thể nuôi dưỡng và làm hồi sinh lại những bậc cha mẹ.
Nếu không thì quá trình ấy sẽ không thể nào duy trì lâu dài được. Nhưng nguồn
năng lượng ấy phát xuất từ đâu? Tôi nghĩ nó đến từ hai nơi: nhờ sự giúp đở ở
bên ngoài, từ người thân, bạn bè, nhà giữ trẻ và thỉnh thoảng, từ làm những việc
mà mình ưa thích; và nguồn năng lượng từ bên trong, mà ta có thể có được nhờ thực
hành thiền tập, nếu ta có thể bỏ ra chút thì giờ trong cuộc sống để giữ thanh
tĩnh, để có mặt, để ngồi lại, hoặc tập yoga, để tự nuôi dưỡng mình.
Tôi ngồi thiền vào mỗi sáng sớm, vì đây là thời
gian mà cả nhà rất yên tĩnh và tôi không bị ai quấy rầy, và cũng vì nếu tôi
không ngồi thiền lúc ấy, thì có thể tôi sẽ vì quá bận rộn hoặc mệt mỏi mà sẽ rồi
không muốn ngồi nữa. Tôi cũng còn khám phá ra rằng, ngồi thiền vào buổi sáng sớm
sẽ quyết định cho phẩm chất của trọn ngày. Nó sẽ là một sự nhắc nhở cũng như một
xác nhận cho những gì là thật sự quan trọng trong đời sống, và nó sắp đặt cho
chánh niệm có thể lan rộng sang những lãnh vực khác trong ngày.
Nhưng khi chúng ta có con nhỏ trong nhà thì buổi
sáng sớm cũng chỉ như mọi thời gian khác mà thôi. Ta không thể cố chấp vào bất
cứ một chuyện gì, vì việc nào mà ta muốn làm, dù đã sắp đặt chu đáo đến mấy,
cũng sẽ bị gián đoạn và đôi khi còn phải hoàn toàn bị bỏ dỡ. Những đứa con nhỏ
của tôi ngủ rất ít. Dường như lúc nào nó cũng thức rất khuya và lại dậy thật sớm,
nhất là nếu mà hôm ấy tôi quyết định sẽ ngồi thiền. Hình như là chúng rình xem
nếu tôi dậy thì chúng cũng sẽ thức dậy theo. Có ngày tôi phải thức dậy vào 4 giờ
sáng mới có thể yên ổn ngồi thiền hoặc tập yoga. Có những hôm tôi quá mệt mỏi,
bỏ hết, và thấy rằng chỉ có giấc ngủ mới là quan trọng hơn cả. Và cũng có khi
tôi ngồi thiền với đứa con trong lòng mình, và để cho chúng quyết định tôi sẽ
được ngồi bao lâu. Chúng nó rất thích được quấn mình trong chiếc mền ngồi thiền,
chỉ có cái đầu nhỏ lú ra, nhiều khi chúng ngồi yên rất lâu, trong khi tôi theo
dõi hơi thở ra vào, không phải của riêng tôi, mà là của cả hai đứa.
Ngày ấy tôi tin rằng, và bây giờ cũng thế, sự
chánh niệm về thân và hơi thở của tôi, và sự xúc chạm trong khi ôm đứa con
trong lòng, giúp nó cảm nhận được sự an ổn, cũng như khám phá được sự tĩnh lặng
và một cảm giác được chấp nhận. Và sự thanh thản của chúng, chắc chắn là trong
sạch và chân thật hơn tôi nhiều, vì tâm chúng chưa bị bận rộn bởi những ý nghĩ,
lo lắng của người lớn, giúp tôi trở nên an ổn hơn, thanh thản hơn và có mặt
hơn. Khi chúng lớn hơn một chút, tôi có thể tập yoga trong khi chúng cởi trên
lưng, leo lên vai hoặc đu trên tay tôi. Có khi đùa giỡn trên sàn nhà, chúng tôi
lại tình cờ khám phá ra thêm những tư thế yoga mới, cho cả hai cùng tập. Sự đùa
giỡn thực tập không ngôn từ và trong chánh niệm nầy là một nguồn vui và hạnh
phúc lớn cho tôi, một người cha, và là một mối liên hệ sâu sắc mà chúng tôi
cùng chia sẻ.
Khi những đứa con của mình càng lớn bao nhiêu,
chúng ta lại càng quên đi rằng chúng là những vị thiền sư bấy nhiêu. Sự thực tập
giữ chánh niệm, không phản ứng và thấy rõ phản ứng của mình, sẽ càng lúc càng
trở nên khó khăn hơn, khi ta dần dà mất đi tiếng nói của mình trong cuộc đời của
chúng. Những thói quen, tập quán xa xưa lại bừng sống dậy thật mạnh mẽ, trước
khi tôi kịp có ý thức về chúng. Kiểu mẫu về một người đàn ông trong gia đình, về
thẩm quyền, làm sao thể hiện được quyền hành của mình, hạnh phúc của tôi trong
gia đình ra sao, những mối tương quan giữa mọi người của mọi lứa tuổi và nhu cầu
của họ... Mỗi ngày là một sự thử thách mới.
Có lúc tôi cảm thấy mình bị tràn ngập, nhưng
cũng có lúc rất là cô đơn. Chúng ta cảm thấy có một hố sâu càng lúc càng mở rộng.
Dẫu biết rằng sự cách biệt ấy là cần thiết cho sự trưởng thành và khám phá của
đứa trẻ, dầu biết rằng sự kiện ấy là lành mạnh, nhưng ta vẫn cảm thấy đau đớn.
Đôi khi tôi quên rằng mình là người lớn và hành động như một đứa con nít. Mấy đứa
con của tôi đã nhắc nhở và đánh thức tôi dậy rất nhanh, những khi chánh niệm
mình bị lơ là.
Làm cha mẹ và đời sống gia đình là một môi trường
tuyệt vời cho sự thực tập chánh niệm. Nhưng nó không phải dành cho những người
yếu đuối, ích kỷ, lười biếng hoặc mơ mộng không thực tế. Làm cha mẹ là một tấm
gương bắt ta phải tự soi lấy chính mình. Nếu bạn có thể học được từ những gì
mình thấy, bạn sẽ có một cơ hội rất tốt để tiến triển.
(Trích: Nơi Ấy Cũng là Bây Giờ và Ở Đây -
Nguyên tác:
Wherever You Go, There You Are)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét