Thích Thái Hòa
Em là những
giọt nước nằm sâu dưới
lòng đất, nhưng em muốn đi về với
đại dương có được không anh? - Được chứ, điều
ước của em là rất đẹp, rộng
lớn, cao quý và hiếm có trong đời!
Nhưng
làm sao để ước mơ ấy
trở thành hiện thực hỡi
anh? Em muốn ước mơ ấy
trở thành hiện thực, thì em đừng
bao giờ đi một mình. Nếu em là những giọt nước,
thì em đừng bao giờ đi một mình, mà em phải
biết liên kết để cùng đi chung với
nhau trong cùng một nguồn mạch, bấy
giờ em sẽ tạo ra được
sức mạnh, vượt qua những
chướng ngại trong lòng đất, để đi ra khe rãnh hòa quyện với
dòng sông và cùng với
dòng sông đi về với đại dương
mênh mông, bấy giờ em là đại dương mà em không còn là những giọt
nước nằm đơn côi dưới
lòng đất nữa.
Này hỡi
em! Nếu em là những giọt nước
nằm đơn côi sâu dưới lòng đất, em sẽ có nhiều
tưởng tượng về một
con rãnh, về một con suối, về một
dòng sông và về một đại dương
và em sẽ nghĩ rằng, những cái đó khác em, em không phải là những cái đó, em mặc
cảm sự bé nhỏ của
em, và em sẽ khiếp đảm trước
sự rộng lớn của
sông rãnh và nhất là em sẽ kinh hồn khi nghe nói đến
đại dương. Nhưng em ơi,
em hãy chấm dứt về những
tưởng tượng khác biệt và mặc cảm
ấy, vì trong em đã có tất cả, và em là tất
cả!
Em hãy chiêm nghiệm
đi, nếu không có những giọt nước,
thì không bao giờ có suối nguồn, có dòng sông và biển cả,
cái lớn phải có mặt trong từng
cái nhỏ và khởi nguồn từ
cái nhỏ em ạ!
Em ơi,
nếu không có ý niệm đi, thì hành động đi không bao giờ xảy ra và kết
quả của hành động ấy, cũng không bao giờ trở
thành hiện thực được. Nên em phải
đi vững chãi trong từng ý niệm trong sáng của
em, từng ý niệm của em trong sáng và vững chãi, em mới
có sự vững chãi và trong sáng trong từng bước chân đi và sự
thảnh thơi trong đời sống của
em không còn là một ước mơ mà là một
hiện thực!
Em biết
không, từng ý niệm trong sáng, chúng tạo nên một tâm hồn
trong sáng; từng ý niệm vững chãi, chúng lại
tạo nên một tâm hồn vững
chãi; từng ý niệm thảnh thơi,
chúng lại tạo nên một tâm hồn
thảnh thơi; từng ý niệm
từ bi, chúng lại tạo nên một
tâm hồn từ bi; từng ý niệm
hỷ xả và bao dung; chúng lại tạo nên một
tâm hồn hỷ xả và bao dung. Bởi
vậy em muốn có đời sống
vững chãi và thảnh thơi; em muốn
có đời sống của từ
bi, của hỷ xả, bao dung, thì em đừng dong ruổi
với những sắc tướng
và hư danh bên ngoài!
Vì sao, vì chúng chỉ
là những hình ảnh phóng đại từ những
ý niệm đen tối ở trong tâm thức
em, em hãy để cho những ý niệm đen tối
ấy đi một mình, mà em đừng bao giờ liên kết chúng lại
thành khối hay thành
dòng!
Tại
sao, vì lẽ nếu chúng liên kết thành khối, em sẽ bị
chúng đẩy em vào trong
bóng đêm của cuộc sống; và nếu
em để cho chúng liên kết thành dòng, thì cuộc đời của
em sẽ bị chúng cuốn trôi và nhận chìm xuống cõi trầm luân dâu bể. Khi ý niệm đen tối khởi
lên trong tâm thức em, em
hãy để cho nó tự đi một mình và chẳng
bao lâu, nó tự tan biến mà em không cần phải đối
kháng.
Và em ơi,
mỗi khi trong tâm hồn của em toàn là những
hạt giống của trí tuệ
và từ bi; toàn là những hạt giống
của vững chãi và thảnh thơi, thì nụ
cười và hơi thở, cách nhìn và bước
đi, cũng như mọi cách hành sử của em đều
tỏa ra những chất liệu
ấy một cách tự nhiên, mà em không cần sử dụng
một sự ý thức nào nữa
cả. Bấy giờ đời
sống của em là cái đó và chính cái đó
là đời sống của em, em không còn hỏi em là ai, em không còn hỏi em là núi xanh hay mây trắng, mà em biết em đang có mặt trong mây trắng và mây trắng đang có mặt trong em. Em biết em có mặt trong núi xanh và núi xanh
đang có mặt trong em; em
là núi xanh và mây trắng,
núi xanh mây trắng là em.
Không những
vậy, mà em còn là đại dương và đại
dương đang có mặt trong em, em hãy nhìn em qua
đại dương và em hãy nhìn đại dương qua em; rồi
em hãy nhìn em qua những
chiếc lá, em hãy nhìn những chiéc lá qua em; em hãy
nhìn những chiếc lá qua mây, em hãy nhìn mây
qua những chiếc lá để em có thể
tiếp xúc được với mây trong lá và em tiếp xúc được
với lá trong mây và em thấy em trong mây và lá. Em hãy
nhìn trăng qua biển, em
hãy nhìn biển qua trăng để em có thể tiếp xúc được
với trăng và biển trong em và em sẽ nhận ra biển
cả và trăng ngàn trong em
chưa bao giờ vắng mặt.
Và rồi
em hãy nhìn em qua những
ráng nắng và ánh chớp, và rồi em hãy nhìn những
ráng nắng và ánh chớp qua em, để em có thể thấy sự
xuất hiện của em trong cuộc
đời này như là một ráng nắng
và ánh chớp, nên những gì cần phải
làm là làm ngay mà không cần
phải ước hẹn. Và em hãy thấy
như vậy, trong sự thường trực
của thiền quán, thì những cảm giác cô đơn
trong em bị xóa sạch, những khát khao về
một đối tượng sẽ
được lắng yên, em sẽ không còn vướng mắc bởi
bất cứ một điều
gì, vì sự thong dong của mây trắng đã chạm vào lòng em, khiến cuộc đời
của em nhẹ nhàng như mây trắng, đến
và đi giữa gió nội trăng ngàn!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét